Chương trình số 50 (2017)

 

Xem video: xem video

Thông tin gia đình:

  • Nhân vật: Phạm Ngọc Thương – Sinh năm 1973 (44 tuổi)
  • Mẹ         : Đỗ Thị Thu – Sinh năm 1934 (83 tuổi) – Bại liệt
  • Chị gái   : Phạm Thị Thu – Sinh năm 1964 (53 tuổi) – Bị mù 2 mắt từ nhỏ
  • Em gái   : Phạm Thị Thúy – Sinh năm 1978 (39 tuổi) – Bại liệt từ nhỏ

✉ Địa chỉ: KDC số 09, thôn Phước Sơn- xã Đức Hiệp- Huyện Mộ Đức- Quảng Ngãi 

Hoàn cảnh gia đình:

Đi làm kiếm ra đồng tiền để chăm lo cho gia đình là bổn phận và trách nhiệm của một người đàn ông. Nhưng đối với anh Phạm Ngọc Thương, dù luôn ý thức được trách nhiệm của mình, nhưng… quá khó để chu toàn

Quá khó bởi vì gia đình 4 người chỉ có một mình anh là lành lặn, còn lại đều tật nguyền và bại liệt. Mẹ anh, bà Đỗ Thị Thu năm nay đã 83 tuổi. Vài mươi năm trước, bà mắc chứng bệnh đau thần kinh tọa, nhưng nhà khó khăn quá, chữa trị chẳng được bao nhiêu, nên mấy năm nay, bà bại liệt hoàn toàn.

Còn chị gái của anh, chị Phạm Thị Thu thì còn đau lòng hơn. Hồi chị thu khoảng 13, 14 tuổi, chị bị cháy rạ. Một căn bệnh tưởng chừng như rất đơn giản, nhưng cũng vì chữ nghèo mà không thuốc thang, không điều trị, dẫn đến đôi mắt của chị mất đi ánh sáng.

Rồi đến em gái, chị Phạm Thị Thúy, sinh năm 1978. Chẳng hiểu sao khi sinh ra sức khỏe chị rất yếu. Ba mẹ chị cũng dẫn chị đi chạy chữa đủ nơi, nhưng vô vọng, và suốt gần 40 năm nay, chị bại liệt nằm yên một chổ, tâm trí thì cứ ngơ ngơ.

Với hoàn cảnh gia đình như vậy, thì anh Thương dù rất muốn, nhưng cũng không thể chú tâm đi làm để kiếm kế sinh nhai. Trước đây, khi còn ba, dù sức khỏe ba cũng cao, cũng qua 1 lần bị tai biến, nhưng dù sao cũng còn 1 người đàn ông ở nhà dòm chừng, anh mới yên tâm đi làm. Mà công việc của anh thì cũng chỉ đi làm nông thuê, tháng kiếm vài trăm ngàn để lo bữa ăn hằng ngày. Nhưng 1 năm trước, ba anh cũng ra đi, và chỉ còn mình anh với 3 người phụ nữ tật nguyền cần sự chăm sóc từ miếng ăn, cái mặt, đến chuyện tế nhị nhất là vệ sinh thân thể.

Hằng ngày chăm lo cho mẹ, cho chị em xong, anh cũng ráng tranh thủ đi làm thuê, nhưng được tí lại phải chạy về. Cuộc sống khó khăn quá chừng. Nhưng trong cái khó, đôi khi nó ló cái khôn.

Căn nhà gia đình anh ở được anh và ba anh tự xây dựng vào khoảng những năm 90. Qua thời gian thì xuống cấp rất trầm trọng, chính quyền xã hỗ trợ cho gia đình 14 triệu để sửa chữa lại. Anh vốn tháo vát, nên tự mình sửa, bớt đầu này, đầu kia, dư ra được chút đỉnh, rồi vay mượn thêm chút đỉnh, anh mua con nghé con để chăn nuôi. Dù cho tới giờ con nghé ấy vẫn chưa đem lại được thu nhập gì đáng kể cho gia đình, nhưng nó cũng chứng tỏ, anh dù nghèo, dù hoàn cảnh khó khăn nhưng anh vẫn luôn cố gắng bằng mọi cách, bằng tất cả sức lực để chăm lo cho gia đình.

Hiện gia đình anh còn nợ ngân hàng nhà nước khoảng 8 triệu, nợ bà con hàng xóm khoảng 27 triệu, dùng khi ốm đau bệnh tật của cả nhà. Anh ước ao trả được nợ ân tình cho bà con lối xóm, và nhất là có điều kiện để phát triển chăn nuôi. Bởi đó là con đường duy nhất anh vừa có thể làm việc, vừa có thể chăm lo cho gia đình.

Comments