Chương trình 180 (số 28/2019)

 

 

Xem video: xem video

Thông tin gia đình:

  •   Nhân vật: Nguyễn Thị Hiếu– Sinh năm 1975 (44 tuổi)
  •   Chồng     : Trần Văn Nhơn – sinh năm 1977 (42 tuổi) – Bị liệt chi dưới
  •   Con         : Trần Ngọc Nhân – sinh năm 2005 (14 tuổi) – Học lớp 8
  •   Con         : Trần Văn Nghĩa – sinh năm 2008 (11 tuổi) – Học lớp 5

Địa chỉ: thôn Đại Cát, Xã Ninh Phụng, Thị xã Ninh Hòa , Tỉnh Khánh Hòa

Chị Hiếu và anh Nhơn là người Khánh Hòa, lập gia đình năm 2004. Cuộc sống cũng đầy những khó khăn và vất vả, nhưng đã trưởng thành thì ai cũng muốn mình có một gia đình, để được làm vợ làm chồng, làm cha, làm mẹ.

Anh Nhơn làm thuê làm mướn, khuân vác. Chị Hiếu cũng làm thuê loanh quanh. Cố gắng và tằn tiện suốt bao năm, anh chị mua được một miếng đất nhỏ, xây nên một cái nhà nhỏ như tập quán của bà con miền trung nắng gió. Rồi lần lượt có hai con, anh chị nghĩ rằng nghèo khó, cực khổ đến đâu, cũng ráng lo cho các con đến trường. Đời mình đã khổ, anh chị không muốn con cái cứ mãi khổ như mình.

Những gia đình vốn đã khó khăn, thì cuộc sống thường phải đắp đầu này, xoay đầu nọ. Vì vậy, nếu gặp chuyện không may ập tới, gia đình sẽ lập tức lao đao. Gia đình chị Hiếu và anh Nhơn cũng không thoát ra được cái quy luật chết người ấy. Cách đây 4 năm, anh Nhơn có chế được một chiếc xe để chở gỗ thuê. Một hôm, trên đường làm việc, chiếc xe bị lật. Tính mạng anh được cứu, nhưng hai chi dưới bị liệt. Bác sĩ chuyển anh về bệnh viện phục hồi chức năng của tỉnh để tập vật lí trị liệu, nhưng anh chỉ theo được 1 tháng rồi bỏ. Lúc đó, hai đứa con đứa mới lên 10, đứa lên 7, chị Hiếu vào viện chăm sóc anh, thì phải gởi hai con, chưa kể tiền bạc gia đình đã cạn kiệt…

Đau xót lắm, nhưng biết làm gì hơn, chị Hiếu đành đưa chồng về nhà. Trước đây, chị còn chạy tới chạy lui, làm đầu này đầu kia. Bây giờ anh như vậy, con thì nhỏ dại, chị đành ở nhà nhận may vá để tiện bề chăm sóc. Chị Hiếu chưa từng học may, chị chỉ biết vài đường kim mũi chỉ. Thế nhưng, trong tình thế như vậy, chị bắt buộc phải tìm cách để mà xoay ra tiền gánh vác gia đình. Thế nên, thu nhập của chị một tháng chưa đến 2 triệu.

Ba của chị Hiếu mất đã lâu, chị chỉ còn mẹ già sống cạnh bên. Nhưng mấy năm nay, mẹ lại bị tai biến. Các anh chị em của chị ai cũng ở xa, và cũng nghèo khó trần ai. Thế nên, chị lại gánh thêm một cái gánh nặng nề. Thế nhưng, chị Hiếu chưa bao giờ oán trách điều gì. Bởi đó là mẹ, và bởi đó là chồng, những người chị yêu thương nhất.

Hiện tại, chi dưới của anh Nhơn dù bị liệt, nhưng anh vẫn còn cảm giác đau. Điều đó có nghĩa là cơ hội để anh có thể đứng lên được là vẫn còn. Thế nhưng, chị Hiếu chẳng thể nào xoay sở cho anh tiếp tục trị liệu. Số nợ gia đình đang gánh là khoảng 20 triệu, chị Hiếu vay khi anh Nhơn gặp tai nạn.

Chị chỉ mong một điều là làm sao chị có điều kiện để tiếp tục đưa chồng đi trị liệu. Bởi dù mong manh, nhưng anh vẫn còn cơ hội. Và chị ước con mình không nửa đường đứt gánh chuyện học hành.

Comments