Chương trình 167 (số 15/2019)

Thông tin gia đình:

  • Nhân vật     : Nguyễn Văn Phương, sinh năm 1969 (50 tuổi) – Nhiễm CĐDC – Bị nhiều chứng bệnh
  • Vợ: Tô Bích Thùy, sinh năm 1980 (39 tuổi) – Bị điếc bẩm sinh – Nuôi heo, nội trợ ở nhà
  • Con trai: Nguyễn Phi Thường – SN 2006 (13 tuổi) – Học lớp 7
  • Con trai: Nguyễn Phi Long, SN 2009 (10 tuổi) – Học lớp 3

ĐỊA CHỈ: Khóm 6A, Thị trấn Sông Đốc, huyện Trần Văn Thời, Cà Mau

Hoàn cảnh nhân vật:

Anh Nguyễn Văn Phương bị nhiễm chất độc da cam nên từ nhỏ tay chân đã bị teo, đi đứng khó khăn. Mặc dù vậy anh vẫn cố nỗ lực làm công việc đóng vỉ phơi mực đem bán để có tiền nuôi gia đình. Khoảng hơn một năm gần đây, bệnh anh phát nặng, khiến anh không đi đứng được, sức lao động cũng không còn. Bác sĩ nói anh bị tiểu đường tuýp 2, thiếu máu cơ tim, bướu cổ. Nhiều chứng bệnh nặng đòi hỏi phải đưa lên bệnh tuyến trên, nhưng do cuộc sống khốn khó quá nên anh chỉ uống thuốc cầm chừng cho bớt đau nhức chứ không dám đi xa chữa bệnh.

Giờ cuộc sống gia đình chỉ phụ thuộc vào số tiền trợ cấp hàng tháng của anh là 1tr4 và sự thương tình giúp đỡ của anh em và bà con xóm giềng. Vợ anh từ nhỏ sức khỏe cũng ốm yếu, bị điếc bẩm sinh nói năng không rõ, nên cũng không được ai thuê mướn, chị chỉ ở nhà quanh quẩn nuôi con heo và lo việc nội trợ.

Mặc dù cuộc sống khó khăn, nhưng anh vẫn cố gắng lo cho hai con đến trường. Đứa con trai lớn là cháu Nguyễn Phi Thường năm nay học lớp 7 cũng nhiều lần xin cha cho nghỉ học vì thấy gia đình nghèo khó quá, nhưng được cha động viên nên cũng cố gắng theo học. Cháu dự tính sẽ học đến hết lớp 9, có cái bằng rồi đi học nghề mà nôi cha mẹ.

Căn nhà đang ở của gia đình xây cất cũng mười mấy năm, hiện cây gỗ mối mọt xiêu vẹo. Mà nợ ngân hàng vay vốn chăn nuôi 10tr mấy năm cũng mới trả được hơn 1tr.

Biết cuộc sống mình chẳng được bao lâu, anh Phương chỉ mong sao có được một căn nhà nho nhỏ và có vốn để vợ buôn bán tạp hóa qua ngày, có tiền mà nuôi các con học hành nên người.

 

Comments