Chương trình 132 (số 28/2018)

 

Xem video: xem video

Thông tin gia đình:

  • Nhân vật : ĐIỂU DUNG – Sinh năm 1978 (40 tuổi)
  • Con : Điểu Chun – Sinh năm 2010 (8 tuổi) – Học lớp 2
  • Con : Điểu Út – Sinh năm 2011 (7 tuổi) – Học lớp 1
  • Con : Thị Nhu – Sinh năm 2017 (6 tháng tuổi)

Hoàn cảnh gia đình:

Gia đình anh Điểu Dung là ngươi dân tộc S.Tiêng. Gia đình anh gắn bó với vùng đất huyện Lộc Ninh này từ rất lâu rồi. Nhưng dù cố thế nào đi nữa, thì gia đình cũng mãi chỉ loay hoay trong cái nghèo, chưa thể thoát ra được.

Gia đình sống dựa vào sản xuất nông nghiệp, tập quán đồng bào dân tộc từ xưa chủ yếu là phá rừng làm rẫy. Và như một quy luật tất yếu, khi không còn rừng thì đất sản xuất cũng không. Chính vì vậy, gia đình anh Điểu Dung và phần lớn bà con ở đây là rất khó khăn!

Năm 2009 anh Điểu Dung lập gia đình cùng chị Thị Thuận (sinh năm1986,người cùng xã) và về sống cùng gia đình bên vợ (theo tập quán “mẫu hệ” của bà con dân tộc S.Tiêng). Cha mẹ vợ cho gia đình anh 4 sào đất vừa để xây dựng nhà, vừa để trồng tiêu. Cuộc sống trôi qua, anh chị lần lượt có 3 đứa con. Thêm một miệng ăn là thêm cả trăm nỗi niềm âu lo, thế nên cuộc sống khó càng thêm khó. Tuy vậy, nghịch cảnh đâu có bao giờ thấy ai khó quá mà bỏ qua đâu.

Sau khi sinh con đứa con út được 20 ngày, chị Thị Thuận cảm thấy mệt và đau tức ngực. 3 ngày sau có ra trạm xá xã xin thuốc uống. Và đến 20 giờ đêm, sau hơn 1 giờ kêu đau đầu Thị Thuận đột ngột ra đi! (Đến nay chưa có kết luận mất do nguyên nhân nào).

Đau đớn vì vợ ra đi quá đỗi đột ngột. Đó là điều quá hiển nhiên. Nhưng vấn đề là từ ngày chị nằm xuống, gia đình rơi vào cảnh túng quẫn, ngặt nghèo. Các con còn nhỏ quá đi, con út mới chỉ tròn 26 ngày tuổi, anh đi làm thì ai chăm con đây. Thế là lủi hủi một mình gà trống nuôi con, và cơm cháo hằng ngày anh dựa tạm thời dựa sự giúp đỡ của bà con lối xóm và chính quyền địa phương.

Đến khi bé Út được 4 tháng, Điểu Dung sáng đưa 2 đứa con lớn đi học, rồi địu con nhỏ sau lưng ra rẫy, ra nương. Người chị ruột thấy vậy, xót cho em nên giữ dùm cháu nhỏ, nhưng cuộc sống khó khăn mà, ai cũng phải đi làm kiếm sống, nên khi lúc nào chị không giữ được, mọi người lại thấy Điểu Dung địu con lên lưng, tay cuốc, tay cày. Nói là nói vậy, nhưng chăm một đứa trẻ không dễ dàng chút nào. Những lúc ốm đau, sốt ho, anh cũng phải bỏ hết mọi công việc để mà lo cho con. Chính vì vậy, 4 sào tiêu thiếu đi sự chăm sóc, không có tiền phân tro nên đã chết dần chết mòn. Và đến nay, coi như gia đình anh chẳng còn thu nhập.

Cha, mẹ của Điểu Dung đã ngoài 80, già yếu, bệnh tật, anh em ai cũng nghèo chẳng giúp gì được cho cha con anh. Rất mong nhận được sự trợ giúp của các nhà hảo tâm để gia đình anh Điểu Dung, một “gà trống” và “3 gà con” có thể có được một tương lai bớt đi được những khó khăn, nhọc nhằn.

Comments