Chương trình 116 (số 12/2018)

 

Xem video: xem video

Thông tin gia đình:

  Nhân vật  : Lê Văn Chương – Sinh năm 1991 (27 tuổi)

  •   Vợ           : Hoàng Thị Ánh Xuân – Sinh năm 1998 (20 tuổi)
  •   Con          : Lê Thị Khánh An – Sinh năm 2015 (3 tuổi)
  •   Con          : Lê Minh Khanh – Sinh năm 2017 (1 tuổi)
  •   Mẹ           : Nguyễn Thị Nông –  Sinh năm 1970 (48 tuổi) – Bị tâm thần
  •   Em ruột    : Lê Văn Vương – Sinh năm 1993 (25 tuổi) – Bị bướu cổ

Địa chỉ: ấp 2, xã Đồng Tâm, huyện Đồng Phú, tỉnh Bình Phước

 Hoàn cảnh gia đình:

Sinh ra và lớn lên trong gia đình nghèo khó, nên anh Chương và em trai sớm phải ra đời để gồng gánh gia đình. Gia đình anh di cư từ Bắc vào Nam lập nghiệp, vào khoảng thời gian trước 1995, gia đình sinh sống tại xã Minh Lập, cố công gầy dựng cũng mua được 3ha đất để canh tác. Nhìn vào thông tin gia đình, có thể thấy tất cả còn rất trẻ, còn có thể lao động tích cực để tự lo cho gia đình. Nhưng khi đi sâu vào hoàn cảnh, thì mới thấy được ở đó tồn tại nhiều nghịch cảnh oái ăm, và nếu không có sự trợ giúp, gia đình sẽ chết mòn.

Trước tiên là mẹ của anh Chương, bà Nguyễn Thị Nông. Năm nay bà chưa đến 50 tuổi, nhưng tinh thần thì nửa tỉnh nửa mê. Khoảng năm 1996, khi mang thai đứa con gái út (hiện tại đã đi lấy chồng xa, không còn trong hộ khẩu gia đình) trong lúc đi làm thuê, bà bị té dập đầu. Nhưng gia đình cái ăn lo còn không xong, thì lấy đâu tiền để đi khám cho tường tận, nên chỉ đi khám ở bệnh viện huyện. Các bác sĩ nói không sao, nhưng chẳng hiểu vì cuộc sống nghèo khó tạo nhiều áp lực, vợ chồng cứ hục hặc, hay vì di chứng của lần té kể trên mà vào năm 1997, tâm trí của bà thất thường, lúc tỉnh lúc mê, chẳng nhận ra ai là ai.

Để lo cho bà vào Biên Hòa chữa bệnh, gia đình anh Chương bán hết 2ha đất đai dọn về cây số 14, xã Đồng Tâm để sinh sống.

Năm 2008 theo sự hướng dẫn của một người bà con, ba anh Chương bán đi mẫu đất còn lại, dọn đến ấp 4 , xã Đồng Tâm mua được một ít đất để canh tác và ở. Năm 2010, lại bán nhà, đất ở ấp 4 chuyển lên ấp 2 xã Đồng Tâm, và mua được 0,7ha (7 sào) đất để trồng Điều và làm nhà ở, nhưng chưa được bao lâu thì bố Chương bị bệnh gan. Mẹ tâm thần, cha bệnh nặng, nên anh Chương đành phải bán luôn cả 7 sào đất để xoay sở thuốc men, xoay sở cuộc sống

Cố gắng như thế, nhưng ba anh vẫn không vượt qua được bệnh tật và qua đời vào năm 2013. Gia đình đã khó nay càng thêm khó, Chương thì không biết chữ, còn em của anh thì chỉ mới học tới lớp 2, đành phải đi làm thuê làm mướn để nuôi gia đình. Hai an hem, Chương 22 tuổi thì chạy xe lu, còn Vương 20 tuổi thì làm thuê làm mướn. Công việc không ổn định, nên thu nhập chẳng là bao.

Thời gian trôi qua, anh Chương lập gia đình và có 2 đứa con. Gia đình có thêm người là thêm trăm nỗi âu lo. Anh Chương vẫn chạy xe lu, rồi đi làm thuê làm mướn thêm để nuôi mẹ, nuôi vợ, nuôi con. Còn Vương thì lên Ban Mê Thuộc làm công.

Cách đây 2 năm, Vương phát hiện có bướu ở cổ. Đi khám ở bệnh viện huyện, bác sĩ nói là khối u ác tính. Bệnh tật lại một lần nữa đổ xuống gia đình nghèo. Anh Chương muốn đưa em mình lên Sài Gòn để khám lại cho tường tận, nhưng lực bất tòng tâm. Không thể kiếm đâu ra tiền để lên Sài Gòn. Thế là Vương về lại Bình Phước, sức khỏe ngày càng yếu, không thể lao động được.

Cả gia đình 6 người bây giờ chỉ dựa vào đồng lương của anh Chương. Mẹ bệnh, em bệnh, nhưng cố hết sức, anh Chương vẫn không thể đưa đi khám cho tường tận. Ngay cả cái giếng nước, anh cũng không thể đào, mà phải đi xin nhờ nước của nhà hàng xóm.

Anh ước mong là làm sao có điều kiện đưa mẹ, đưa em đi Sài Gòn để khám bệnh. Vì em của anh còn quá trẻ

Comments